
Cố gắng hoàn tất nhiều việc trước kỳ nghỉ dài nhưng cũng dễ bị kiệt sức - Ảnh minh họa: KHÔI NGUYÊN
Cận kỳ nghỉ, không ít người trẻ chủ động giữ nhịp làm việc vừa phải, thay vì cố chạy hết việc trước ngày nghỉ. Lựa chọn này giúp họ giảm áp lực dồn việc, nhưng cũng có ý kiến nghi ngại về ranh giới giữa cân bằng cá nhân và trách nhiệm với công việc.
Nỗ lực không có nghĩa là làm thêm nhiều hơn?
Trước mỗi kỳ nghỉ dài, Xuân Phương (27 tuổi, nhân viên truyền thông tại TP.HCM) từng có thói quen cố gắng hoàn tất càng nhiều việc càng tốt. Nhưng sau vài lần bước vào kỳ nghỉ trong trạng thái mệt mỏi, cô nhận ra không phải việc gì cũng cần hoàn thành bằng mọi giá, sức khỏe tinh thần quan trọng hơn.
"Trước đây tôi luôn nghĩ phải làm hết thì mới yên tâm, nhưng càng cố hoàn tất mọi thứ thì càng áp lực", Phương chia sẻ.
Cô chọn giữ tiến độ công việc ở mức ổn định, không nhận tăng ca thay vì cố chạy nước rút trước mỗi kỳ nghỉ. Vì cô nghĩ nỗ lực không phải là ép bản thân hoàn thành nhiều hơn trong thời gian ngắn, mà là biết phân bổ sức lực để không đánh đổi kỳ nghỉ bằng sự kiệt sức.
Với Quốc Anh (34 tuổi, nhân viên tại một cửa hàng điện máy ở Thủ Đức), việc giữ nhịp làm việc trước kỳ nghỉ là cách để dành thời gian cho gia đình.
Trước đây, anh thường cố xử lý hết đơn hàng với hy vọng có thể về sớm hơn. Nhưng nhiều lần dù hoàn thành phần việc của mình, anh vẫn phải ở lại hỗ trợ vì lượng khách tăng cao.
"Có lúc mình cố làm nhanh chỉ để mong được về sớm, nhưng cuối cùng vẫn ở lại xử lý việc phát sinh như thường", anh nói.
Sau nhiều lần như vậy, Quốc Anh không còn tăng tốc bằng mọi giá. Anh vẫn đảm bảo tiến độ, nhưng giữ nhịp làm việc ổn định. Với anh, công việc luôn có thể phát sinh, còn thời gian dành cho gia đình thì khó bù đắp. "Nếu lúc nào cũng để công việc lấn sang thời gian riêng, gia đình sẽ buồn", anh chia sẻ.
Còn Minh Trí (36 tuổi, chuyên viên IT tại TP.HCM) lại nhìn kỳ nghỉ như khoảng thời gian cần thiết để phục hồi năng lượng sau những ngày làm việc liên tục. Trước đây, anh thường mang theo laptop để xử lý công việc nếu phát sinh, khiến anh gần như không bao giờ thực sự được nghỉ.
"Chỉ cần mở máy lên một lần là đầu óc quay lại guồng công việc ngay. Kỳ nghỉ vẫn còn đó, nhưng cảm giác nghỉ ngơi thì không còn nữa", Trí nói.
Sau nhiều lần như vậy, anh bắt đầu đặt ra ranh giới rõ ràng hơn giữa công việc và thời gian riêng. Với Trí, làm việc hiệu quả không có nghĩa là luôn sẵn sàng làm thêm, mà là biết dành cho bản thân khoảng nghỉ cần thiết để có thể quay lại công việc với trạng thái tốt hơn.
Công việc chậm lại trước kỳ nghỉ
Không chỉ người lao động chịu áp lực trước mỗi kỳ nghỉ dài, nhiều cấp quản lý cũng phải đối mặt với áp lực lớn khi khối lượng công việc tăng lên nhưng thời gian xử lý lại rút ngắn.
Là trưởng nhóm vận hành tại một doanh nghiệp thương mại ở TP.HCM, anh Nguyễn Minh Tuấn cho biết giai đoạn cận lễ luôn là thời điểm căng thẳng nhất.
Khối lượng công việc cần hoàn tất tăng lên, trong khi một bộ phận nhân sự có xu hướng chậm lại vì tâm lý chuẩn bị nghỉ.
"Quản lý nào cũng muốn nhân viên có kỳ nghỉ thoải mái, nhưng nếu tiến độ chậm, công việc sẽ dồn lại sau lễ và áp lực còn lớn hơn", anh nói.
Theo anh Tuấn, áp lực không chỉ đến từ nội bộ mà còn từ khách hàng, đối tác và kế hoạch vận hành chung. "Khách hàng muốn xử lý xong trước lễ, đối tác cần hoàn tất hồ sơ, kế hoạch kinh doanh cũng phải đảm bảo. Nếu một khâu chậm, các khâu khác bị ảnh hưởng ngay", anh chia sẻ.
Ở lĩnh vực dịch vụ, áp lực này còn rõ rệt hơn. Chị Lê Thảo Linh, trưởng phòng kinh doanh tại một công ty truyền thông, cho biết mỗi kỳ nghỉ dài là một đợt chạy tiến độ căng thẳng.
"Khách hàng thường muốn mọi thứ hoàn tất trước kỳ nghỉ nên khối lượng việc tăng mạnh. Nếu không bám sát tiến độ, công việc sẽ dồn ứ. Nhưng càng thúc thì nhân viên càng căng thẳng, nên quản lý cũng rất áp lực", chị nói.
Nhiều ý kiến cho rằng việc một bộ phận người trẻ chọn chậm lại, ngại áp lực là thiếu trách nhiệm. Nhưng cũng có ý kiến ngược lại khi cho rằng đó là cách họ giữ cho mình nhịp làm việc vừa sức hơn.
Tuy vậy, sự cân bằng ấy chỉ thực sự bền vững khi mỗi người đều ý thức được trách nhiệm của mình và chia sẻ áp lực với nhau, thay vì để phần việc bị dồn sang người khác.