
Tại các địa điểm bỏ phiếu, các đơn vị công an cơ sở đã chủ động khảo sát, nắm chắc tình hình địa bàn để xây dựng phương án bảo đảm an ninh trật tự cụ thể - Ảnh: THIÊN KHÔI
Lá phiếu của cử tri, dù nhỏ bé trong hình thức, lại mang trong mình ý nghĩa rất lớn: đó là niềm tin, là sự gửi gắm trách nhiệm, và cũng là sự kỳ vọng về những lời hứa sẽ được thực hiện.
Chính trong bối cảnh đó, phát biểu của Bí thư Thành ủy TP.HCM Trần Lưu Quang tại buổi tiếp xúc cử tri ở phường Bến Thành và phường Cầu Ông Lãnh chiều 5-3 đã tạo nên một cảm xúc đặc biệt.
Khi ông nói rằng mình và các ứng cử viên "không có tâm thế nói lời hay ý đẹp để lấy lòng mọi người", mà "luôn cân nhắc kỹ những gì hứa để giữ lời được".
Đó là một cách tiếp cận rất thực tế, rất thẳng thắn, và cũng rất cần thiết trong đời sống chính trị hiện đại.
Ở một góc nhìn rộng hơn, câu chuyện "giữ lời hứa với cử tri" cũng chính là một biểu hiện sinh động của văn hóa chính trị - một giá trị ngày càng được nhấn mạnh trong quá trình xây dựng Nhà nước pháp quyền và nền dân chủ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.
Sau thành công của Đại hội XIV của Đảng, đất nước ta đang bước vào một giai đoạn phát triển mới.
Trong bối cảnh ấy, yêu cầu đối với đội ngũ cán bộ, đặc biệt là những người đại diện cho nhân dân trong các cơ quan quyền lực nhà nước, cũng ngày càng cao hơn. Không chỉ cần trí tuệ và năng lực, người đại biểu còn phải có bản lĩnh chính trị, có đạo đức công vụ, và đặc biệt là có trách nhiệm với từng lời nói của mình trước nhân dân.
Bởi mỗi lời hứa trước cử tri, nếu được nói ra một cách dễ dãi, có thể tạo nên những kỳ vọng rất lớn. Nhưng nếu không được thực hiện, nó cũng có thể làm tổn thương niềm tin - thứ vốn rất khó gây dựng nhưng lại dễ mất đi.
Trong những năm qua, chúng ta đã chứng kiến nhiều đổi mới quan trọng trong hoạt động của Quốc hội và HĐND các cấp. Các phiên chất vấn ngày càng thẳng thắn hơn. Các hoạt động giám sát ngày càng thực chất hơn.
Các đại biểu cũng ngày càng gắn bó hơn với đời sống của cử tri thông qua các cuộc tiếp xúc, đối thoại và lắng nghe ý kiến nhân dân. Tất cả những điều đó đều hướng tới một mục tiêu chung: xây dựng một nền chính trị gần dân, hiểu dân và vì dân.
Trong nền chính trị ấy, mối quan hệ giữa đại biểu và cử tri là mối quan hệ của trách nhiệm và niềm tin. Người đại biểu có trách nhiệm chuyển tải tâm tư, nguyện vọng của nhân dân vào các quyết sách của đất nước.
Ngược lại, cử tri cũng có quyền theo dõi, đánh giá và yêu cầu những người mình lựa chọn phải thực hiện đúng những cam kết đã đưa ra. Chính sự tương tác hai chiều ấy đã tạo nên sức sống của nền dân chủ.
Khi nhìn vào không khí của các cuộc tiếp xúc cử tri trước bầu cử hiện nay, có thể cảm nhận rõ một điều: người dân ngày càng chủ động hơn, thẳng thắn hơn trong việc bày tỏ ý kiến.
Mỗi ý kiến ấy, dù lớn hay nhỏ, đều phản ánh một mong muốn rất giản dị: mong muốn cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn. Và chính vì vậy, trách nhiệm của người đại biểu trước lá phiếu của nhân dân cũng trở nên nặng nề hơn, nhưng đồng thời cũng vinh dự hơn.
Lá phiếu của cử tri không chỉ trao quyền lực. Nó còn trao trách nhiệm. Nó nhắc nhở rằng mỗi quyết định, mỗi phát biểu, mỗi hành động của người đại biểu đều gắn với niềm tin của hàng nghìn, hàng vạn con người.