
Đầm ấm bữa cơm gia đình - Ảnh: NGUYỄN CÔNG THÀNH
Sau tất cả những bon chen, thứ khiến chúng ta thấy lòng bình yên nhất đôi khi chỉ là còn có nơi để quay về, còn ánh đèn chờ cửa mỗi tối và còn tiếng ai đó hỏi rất khẽ: "Hôm nay có mệt lắm không?".
"Mai ba có ở nhà ăn cơm không?"
Khi còn nhỏ, ai cũng từng nghĩ niềm vui phải thật rực rỡ. Đó là món đồ chơi mới, bộ quần áo đẹp hay những chuyến đi xa đầy háo hức. Đến tuổi trưởng thành, khái niệm ấy dần đổi khác. Người ta lao vào công việc, chạy theo những mục tiêu lớn hơn, cố gắng kiếm thật nhiều tiền để mong cuộc sống đủ đầy.
Nhưng càng lớn, nhiều người mới nhận ra điều mình cần nhất lại vô cùng giản dị: một bữa cơm có đủ mặt người thân, một khoảng lặng được ngồi cạnh những người mình thương mà không phải đề phòng hay gồng gánh điều gì.
Một người đàn ông từng chia sẻ trong một chương trình truyền hình rằng anh đã mất gần mười năm chỉ để chạy theo công việc. Từ một nhân viên bình thường, anh trở thành quản lý của một công ty lớn.
Lương cao, xe đẹp, nhà đẹp, điều gì anh cũng có. Nhưng có lần trở về nhà lúc nửa đêm, đi ngang phòng con trai, anh giật mình khi nghe đứa bé nói với mẹ: "Mai ba có ở nhà ăn cơm không?".
Người vợ im lặng rất lâu rồi mới trả lời: "Chắc không đâu con".
Anh đứng ngoài cửa mà thấy nghẹn. Hóa ra nhiều năm qua, thứ con anh mong nhất không phải quà cáp hay điện thoại mới, mà chỉ là một bữa cơm có mặt cha mình.
Ttừ hôm đó, anh bắt đầu tập về nhà sớm nhiều hơn. Không phải để làm điều gì lớn lao, chỉ là ngồi ăn cùng con, nghe con kể chuyện trường lớp, rồi cuối tuần chở cả nhà đi ăn sáng. Anh nói điều bất ngờ nhất là càng dành thời gian cho gia đình, anh càng thấy cuộc sống của mình nhẹ lại.
Có lẽ không nơi nào khiến con người được sống thật như mái nhà của mình. Ngoài xã hội, ai cũng phải mạnh mẽ, phải cố tỏ ra ổn dù đôi khi bên trong đã rã rời. Chỉ khi bước qua cánh cửa quen thuộc, ta mới có thể thở nhẹ một hơi, buông xuống những áp lực đang mang trên vai và cho phép bản thân yếu lòng.
Người lớn bị cuốn vào vòng xoáy công việc. Trẻ nhỏ lớn lên cùng điện thoại và mạng xã hội. Có những ngày, cả nhà ở chung dưới một mái nhà nhưng gần như không trò chuyện với nhau. Mỗi người ăn vào một giờ khác nhau, ngủ vào những khoảng thời gian khác nhau, rồi dần quen với sự im lặng. Nhiều mái ấm đầy đủ tiện nghi nhưng thiếu tiếng cười.
Một cô giáo cấp hai ở Cần Thơ từng kể điều khiến cô buồn nhất không phải học sinh học yếu, mà là ngày càng nhiều đứa trẻ không còn muốn về nhà sớm. Có em tan học rồi vẫn ngồi lì ở sân trường, có em đi lòng vòng ngoài tiệm sách chỉ để "đỡ phải về nhà nghe ba mẹ cãi nhau".
Có đứa trẻ nói một câu khiến cô ám ảnh mãi: "Ở trường còn vui hơn ở nhà".
Mỗi lần gọi điện, con chỉ trả lời qua loa vài câu rồi vội tắt máy vì bận
Điều đáng buồn là con người thường dành sự dịu dàng cho người ngoài nhiều hơn những người thân thuộc nhất. Ta có thể kiên nhẫn trước một vị khách khó tính nhưng lại dễ cáu gắt với cha mẹ chỉ vì vài câu nhắc nhở.
Ta sẵn sàng lắng nghe tâm sự của bạn bè nhưng lại quên hỏi người bên cạnh hôm nay có chuyện gì khiến họ buồn. Ta mang phần mềm mỏng nhất cho xã hội và để lại phần mệt mỏi nhất cho những người luôn thương mình vô điều kiện.
Một người mẹ từng tâm sự rằng bà không buồn vì con trai đi làm xa. Điều khiến bà chạnh lòng là mỗi lần gọi điện, con chỉ trả lời qua loa vài câu rồi vội tắt máy vì "bận".
Nhưng bà vẫn nhớ rõ những ngày con còn nhỏ, chỉ cần đi học về là ríu rít kể đủ chuyện trên lớp.
"Con tôi lớn rồi, nhưng càng lớn càng ít nói chuyện với mẹ", bà cười, nhưng mắt đỏ hoe.
Một đứa trẻ từng ríu rít kể đủ chuyện trên lớp sẽ đến lúc đóng cửa phòng và không còn muốn tâm sự nữa. Người cha từng khỏe mạnh bỗng chậm chạp hơn sau vài năm. Người mẹ từng thức trắng đợi con trở về cũng dần có nhiều sợi tóc bạc.
Con người thường nghĩ mình còn nhiều thời gian. Nhiều thời gian để báo hiếu, để yêu thương, để nói những điều cần nói.
Nhưng cuộc đời chưa bao giờ hứa trước điều gì. Có những cuộc gọi không kịp nghe. Có những lần chỉ định ghé về chốc lát rồi lại bận thêm một cuộc hẹn khác. Có những lời quan tâm còn chưa nói ra thì người nghe đã không còn chờ nữa.
Một chàng trai ở Đồng Nai từng chia sẻ câu chuyện khiến nhiều người xúc động trên mạng xã hội. Anh làm việc ở thành phố, cuối tuần nào mẹ cũng gọi hỏi: "Khi nào về ăn cơm?". Có nhiều lần anh trả lời: "Tuần sau con về". Nhưng rồi công việc, bạn bè, những cuộc hẹn cứ kéo anh đi.
Cho đến một buổi chiều, anh nhận được tin mẹ nhập viện.
Anh kể điều khiến mình day dứt nhất là trong điện thoại vẫn còn nhiều chục cuộc gọi nhỡ từ mẹ mà anh chưa kịp gọi lại.
"Lúc còn mẹ, mình cứ nghĩ lúc nào về cũng được. Đến khi muốn nghe lại tiếng mẹ gọi thì không còn nữa", anh viết.
Đôi khi điều làm người ta day dứt nhất không phải những gì đã mất ngoài xã hội, mà là những tháng ngày vô tâm với người thân trong chính ngôi nhà của mình.
Một gia đình ở Vĩnh Long có quy định rất đơn giản: tối nào cũng ăn cơm cùng nhau ít nhất 30 phút, không ai dùng điện thoại. Ban đầu, hai đứa con tuổi teen rất khó chịu vì "bị ép". Nhưng rồi dần dần, khoảng thời gian ấy trở thành điều cả nhà mong chờ nhất trong ngày.
Người cha kể: "Có hôm con tôi tự kể chuyện bị áp lực học hành mà trước đây chưa bao giờ nói".
Những điều giản dị ấy không tạo nên cảm giác đặc biệt ngay lập tức, nhưng lại âm thầm giữ con người ở gần nhau suốt nhiều năm tháng.
Có người từng nói rằng khi còn trẻ, ai cũng muốn đi thật xa. Đến lúc trưởng thành mới chỉ mong được trở về. Câu nói ấy khiến nhiều người chạnh lòng vì quá đúng.
Sau rất nhiều va vấp, điều khiến con người thấy an tâm nhất không phải nơi sang trọng nào đó, mà là căn nhà cũ có mùi thức ăn quen thuộc, có tiếng dép của mẹ ngoài hiên, có dáng cha ngồi lặng lẽ xem thời sự mỗi tối.
Không đâu trên đời cho ta cảm giác thuộc về sâu sắc như nơi ấy.