Vật chất thừa mứa khiến tình cảm láng giềng phai nhạt?

19/06/2026 12:36

Tô cháo nấm mối của hàng xóm khiến nhiều người hoài niệm tình cảm láng giềng thuở xưa. Thời nay hàng xóm có còn chia sẻ mớ rau, con cá để giữ ấm tình người?

 - Ảnh 1.

Những tai nấm mối trắng nở xòe còn dính đất kết nối yêu thương xóm giềng - Ảnh: TẤN LỰC

Bài viết "Người có nấm mối đem chia cho hàng xóm, hàng xóm nấu cháo ngon lại gọi sang ăn" trên Tuổi Trẻ Online khiến nhiều người hoài niệm về chuyện tình làng nghĩa xóm lúc tối lửa tắt đèn trước đây. 

Nhưng hôm nay, cuộc sống đô thị vội vã, bận rộn khiến tình cảm láng giềng có phần phai nhạt làm cho người ta tiếc nuối.

Má tôi bị trúng gió 12h khuya, láng giềng xúm lại chăm sóc, nhà ai có chuyện gì cả xóm đều biết

Nhiều bạn đọc cho rằng những hành động giản dị trong cuộc sống thường ngày như cho nhau ít quà quê, san sẻ món ăn hay hỏi han nhau lúc khó khăn đã góp phần giữ gìn và bồi đắp tình làng nghĩa xóm.

"Những bát cháo nấm, những tô canh bồ ngót nấu nấm từ tay người hàng xóm khiến mình nhớ hoài. Mà nghĩ cũng lạ, thời đó nghèo khó nhưng ăn gì cũng ngon, còn bây giờ đầy đủ tiện nghi mà không khí quây quần bên mâm cơm hình như đã nhạt rồi", bạn đọc tên Anselm Phạm chia sẻ.

Còn bạn đọc Linh Đỗ tiếc nuối: "Đọc bài xong muốn xách rổ ra vườn kiếm nấm liền. Mà tiếc là với nhịp sống gấp gáp hôm nay, mỗi người một nơi, muốn tìm nồi cháo nấm mối đúng nghĩa xưa chắc khó lắm".

Câu chuyện nấm mối còn gợi nhớ những ký ức đẹp về tình làng nghĩa xóm.

"Mình lớn lên từ con hẻm nhỏ ở quê, nơi mà nhà này có món gì ngon cũng bưng sang biếu nhà kia một ít. Đọc bài báo này làm mình nhớ quê hương da diết và thèm cái cảm giác ấm áp của tình làng nghĩa xóm ngày xưa ghê gớm", bạn đọc tên Duyên viết.

Bạn đọc có địa chỉ email vand****@gmail.com nhớ chuyện xưa khi mới đến TP.HCM sinh sống: "Cả nhà tôi sống nhờ gánh chè của má. Hàng xóm dư món gì hoặc có quà dưới quê đều đem chia cho nhà tôi. Má tôi bị trúng gió 12 giờ khuya mà cả xóm xúm lại chăm sóc. Nhà ai có chuyện gì thì cả xóm đều biết, thăm hỏi và mỗi người chung lo một tay".

"Hồi nhỏ mình hay đi lung tung, có khi ở nhà bà cố kế nhà ông bà nội, có khi ăn ngủ ở nhà bà nội nuôi, có khi chơi ké máy tính của cô con gái bác hàng xóm. Gọi là bà cố vì bà già rồi chứ cũng không phải ruột rà gì", bạn đọc Anh Thư Nguyễn kể.

Còn bạn đọc tên Hoài thì hoài niệm: "Nhiều lúc cuộc sống xô bồ, áp lực cơm áo gạo tiền làm con người ta trở nên cảnh giác và ích kỷ hơn. Nhưng câu chuyện này như một làn gió mát lành thổi vào tâm hồn, nhắc nhở tụi mình rằng tình người và sự sẻ chia vẫn luôn hiện hữu xung quanh".

"Bài viết khiến tôi mỉm cười. Mong con người luôn đối xử với nhau như vậy", bạn đọc có nickname HT bày tỏ.

Giữa phố thị xô bồ nhưng sống chậm, nhìn sâu sẽ thấy tình làng nghĩa xóm vẫn ấm áp

Từ hoài niệm về quá khứ, nhiều bạn đọc liên tưởng với cuộc sống hiện tại: vật chất đầy đủ hơn nhưng tình cảm không còn tròn đầy.

"Bây giờ muốn tìm lại cảm giác thân thương đó sao mà khó quá", bạn đọc Anh Thư Nguyễn cũng tiếc nuối.

Bạn đọc Nhan trải lòng ngày xưa dù nghèo khó mà tình người nồng ấm có nhau vui vầy. Ngày nay dù ăn uống đủ đầy hơn, cuộc sống thoáng hơn một chút... nhưng vẫn thiếu cái vị ngọt ngào, tình người với nhau cũng ấm lạnh vô chừng. 

Bạn đọc này lý giải, có thể bởi cuộc sống bây giờ hối hả vội vàng quá đỗi nên mọi thứ cũng quay cuồng theo.

"Ở thành phố lớn, nhiều khi ở sát vách nhau mà chẳng biết mặt hay biết tên người nhà bên cạnh. Ước gì khu phố nào cũng giữ được nét văn hóa chia ngọt sẻ bùi như câu chuyện trong bài viết này thì tốt biết mấy", bạn đọc tên Nhuận viết.

Đọc bài viết, bạn đọc Anh Khoa đồng cảm: "Hình ảnh nồi cháo nghi ngút khói giữa xóm công nhân khiến tôi muốn về quê ngay. Mấy đứa trẻ bây giờ tụi nó chỉ thích pizza, gà rán, nấu cháo nấm mối chắc chẳng đứa nào buồn nhìn. Tình người với thức ăn ngon xưa đang dần phai nhạt thật".

"Nhà mình hồi dọn về nhà mới cũng may mắn gặp được hai bác hàng xóm tốt bụng cực kỳ, đi đâu có chút quà quê là lại đem qua cho mấy đứa nhỏ. Nhờ những hành động tử tế đó mà cuộc sống ở nơi đất khách quê người của gia đình mình bớt đi phần nào lạc lõng", bạn đọc tên Khanh nhớ lại.

Cùng tâm trạng, bạn đọc Thái An để lại ý kiến: "Đọc bài viết này xong mà mình thấy sống mũi cay cay vì giữa cái thời buổi đô thị hóa, ai cũng đóng cửa im lìm trong nhà mình thì vẫn còn những tình cảm láng giềng bình dị mà đẹp đẽ đến thế".

Còn bạn đọc Nhan gửi gắm: "Chúng ta vẫn có thể sống chậm lại một chút, quan tâm nhau một chút, nhóm bếp lửa nhà mình thêm một chút rồi sẽ ấm dần thêm! 

Quà quê mang lên cuối tuần là mớ cá, cọng rau, ít trái cây, mình không có nhiều để biếu hết nhưng cũng ưu tiên biếu ít cho các cụ quen". 

Cuộc sống hối hả khiến người ta có cảm giác tình người ở phố thị nhạt đi đôi chút. Nhưng nếu nhìn sâu, sống chậm thì những người thành phố xa lạ vẫn rất quan tâm nhau.

Đọc tiếp Về trang Chủ đề

Bạn đang đọc bài viết "Vật chất thừa mứa khiến tình cảm láng giềng phai nhạt?" tại chuyên mục Tin tức. Mọi bài vở cộng tác xin gọi hotline (0987.245.378) hoặc gửi về địa chỉ email (info.vstarmedia2018@gmail.com).