
Học đại học và tập bắn cung, giúp Matteo Losito kết nối với nhiều bạn bè tại TP.HCM - Ảnh: NVCC
Những điều nhỏ bé ấy trở thành ấn tượng đầu tiên khó quên, mở ra hành trình làm quen đầy cảm xúc với văn hóa và con chữ
02/02/2026 16:03

Học đại học và tập bắn cung, giúp Matteo Losito kết nối với nhiều bạn bè tại TP.HCM - Ảnh: NVCC
Những điều nhỏ bé ấy trở thành ấn tượng đầu tiên khó quên, mở ra hành trình làm quen đầy cảm xúc với văn hóa và con chữ
Từ người rụt rè, Yokoh (bìa phải) cởi mở hơn khi hoạt động tập thể với nhiều bạn bè mới ở Việt Nam - Ảnh: NVCC
Khăn gói "về quê" du học
Sinh ra và lớn lên ở Lào, dù trong người chảy dòng máu Việt, Chu Đình Khăm Minh (20 tuổi, Lào, sinh viên Trường ĐH Kinh tế - Luật) chỉ có hai lần ngắn ngủi về thăm quê khi còn bé.
Việt Nam trong ký ức của cậu rất mờ nhạt. "Mình có về Việt Nam hai lần từ lúc còn nhỏ xíu, nên lúc đó chưa đủ lớn để cảm nhận hay ghi nhớ điều gì".
Hình dung về Việt Nam trong Minh phần lớn được ghép lại từ những câu chuyện mẹ kể, cách bà nhắc đến gia đình, con người và cuộc sống nơi quê nhà.
Lớn lên, khi đứng trước ngưỡng cửa tương lai, Khăm Minh chọn cội nguồn Việt Nam làm điểm đến du học. Quyết định ấy mang theo sự háo hức song lại xen lẫn không ít lo lắng khi đến một vùng đất mới mà không có cha mẹ ở cạnh.
Những ngày đầu ở Việt Nam, Khăm Minh "sốc" vì sự chênh lệch giữa tưởng tượng và thực tế. "Mình nghĩ vì có gốc Việt nên chắc sẽ dễ hòa nhập, nhưng khi đến TP.HCM rồi mới thấy không hẳn như vậy". Từ nhịp độ sinh hoạt, giao thông đến cách nói chuyện đều cần thời gian để anh thích ứng.
Ngôn ngữ là một trong những rào cản đầu tiên mà Khăm Minh nhận ra. "Mình có thể nói tiếng Việt, nhưng đôi khi không đúng ngữ cảnh hoặc dùng sai sắc thái của từ trở thành một tình huống dở khóc dở cười ngay.
Khi học dự bị, tụi mình học khá nhiều từ vựng và cấu trúc câu cơ bản. Nhưng bắt đầu học và sinh hoạt hằng ngày thì cách dùng từ, cách sắp xếp câu lại khác đi.
Nhờ trò chuyện, trao đổi và làm quen với các bạn mà khả năng tiếng Việt của mình tiến bộ nhanh hơn so với việc chỉ học lý thuyết. Hồi mới qua, lúc bắt chuyện với mọi người mình hay bị lúng túng, nhưng giờ mình nói chuyện như người bản xứ luôn đó nha", Minh cười.
"Trong thời gian học dự bị tiếng Việt, tụi mình chưa được học những từ liên quan trực tiếp đến ngành học sau này. Có những lúc mình hiểu nội dung, nhưng không chắc mình hiểu đúng ý thầy cô giáo muốn nói hay chưa", Minh chia sẻ.
Vì vậy, khi vào học chính thức, Minh dành nhiều thời gian hơn để tự học, tìm hiểu bài trước khi đến lớp, học thêm từ mới và ghi chú cẩn thận để hiểu bài. "Có lúc giảng viên nói nhanh, mình chưa kịp hiểu hết thì đã sang ý khác. May mắn là các bạn luôn bên cạnh, sẵn sàng giải đáp khi mình có những thắc mắc về bài học", Minh nói thêm.
Cuộc sống tự lập tại Việt Nam cũng mang đến cho Minh nhiều thay đổi. "Ở chung với các bạn thì không tránh khỏi khác biệt về thói quen và lối sống. Ban đầu cũng có chút bỡ ngỡ, nhưng tụi mình dần điều chỉnh để sống chung hòa hợp với nhau", Minh cho biết.
Ngoài việc học, Minh còn có cơ hội làm phiên dịch viên Việt - Lào. "Nhờ công việc này mà mình có cơ hội quen được nhiều bạn mới.
Được tham quan, tìm hiểu và giới thiệu nhiều nơi nổi tiếng và cả di tích lịch sử ở TP. Thông qua những chuyến đi, mình thêm yêu và gắn bó với đất nước và con người Việt Nam hơn", Minh tâm sự vui vẻ.
Gia đình thứ 2 ở xứ lạ
Đến Việt Nam du học gần 3 năm, nhiều khi Yokoh Vanhnasouk (20 tuổi, tỉnh Houa Phan, Lào, đang học ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM) vẫn phải bất ngờ với độ thân thiện, hào phóng của người Việt Nam.
"Có lần mình xuống nhận cơm ở ký túc xá, mà không có tiền mặt, trớ trêu thay lại bị rớt mạng không chuyển khoản được.
Đang hoảng không biết phải làm thế nào thì cô bán cơm cười rồi bảo mình cứ cầm lấy, lên phòng có mạng rồi chuyển cô sau cũng được", Yokoh không khỏi bật cười khi kể lại. Sau này dần quen với cuộc sống ở ký túc xá cậu mới biết, mọi người ở đây từ cô chú bảo vệ đến anh chị bán hàng, hình như ai cũng dễ thương vậy hết.
"Hồi mới qua Việt Nam mình lo dữ lắm, vì không rành tiếng Việt, mình sợ khó hòa nhập với bạn bè. Vậy mà nhập học tháng đầu tiên mình đã có rất nhiều bạn rồi", Yokoh chia sẻ.
Nhớ về những ngày đầu, cậu không khỏi bồi hồi: "Mình là sinh viên nước ngoài duy nhất trong lớp.
Hồi ấy mình học tiếng Việt giọng Bắc, đến TP.HCM mới biết ở đây mọi người nói giọng miền Nam. Lúc mới qua mình chưa rành tiếng Việt lắm, nghe giảng cũng chữ được, chữ mất". Chính rào cản ấy lại là cầu nối để Yokoh làm quen với những người bạn đầu tiên.
"Các bạn chủ động hỏi mình không hiểu từ nào rồi hướng dẫn mình. Sau này cứ có từ nào không hiểu, mình hỏi là sẽ được các bạn giải đáp rất tận tình. Thầy cô giáo cũng rất quan tâm xem mình đã hiểu bài chưa, có theo kịp bài giảng không", Yokoh nói.
Có lần, Yokoh được một người bạn dẫn về nhà chơi. Đến nhà bạn, Yokoh vô cùng bất ngờ khi thấy mẹ của bạn đã chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn với rất nhiều những món ăn Việt Nam.
"Mình còn nhớ hôm ấy cô làm bánh xèo, kem chuối và trà sữa nữa. Đó là lần đầu tiên mình thử hai món này. Đến giờ, bánh xèo và kem chuối vẫn là một trong những món mình mê nhất ở Việt Nam", Yokoh kể.
Yokoh cũng nhận được những lời thăm nom thân tình từ những người thân trong gia đình các bạn.
"Ba của bạn nhiệt tình thăm hỏi cuộc sống của mình ở Việt Nam đã quen chưa, có gặp khó khăn gì không. Ông còn hướng dẫn mình một số điểm tham quan ở TP. Không khí ấy làm mình cảm thấy bản thân như có một gia đình thứ 2 trên đất Việt", Yokoh xúc động.
Ngoài kết nối bạn bè trường lớp, việc chơi thể thao cũng giúp Yokoh có nhiều bạn mới. "Người Việt Nam dễ thương lắm luôn.
Mình chơi đá bóng, mới giao lưu với nhau chút xíu, bắt tay cái là thành bạn rồi", Yokoh kể. Thế là từ một chàng trai Lào lo lắng sợ khó hòa nhập môi trường mới, giờ đây Yokoh đã dần hướng ngoại, năng nổ hơn nhờ những người bạn của mình.
-------------------------
Với nhiều sinh viên nước ngoài, dù mới đến Việt Nam hay đã sinh sống nhiều năm, những nhầm lẫn tếu táo tiếng Việt vẫn là chuyện thường ngày.
>> Kỳ tới: Làm quen ngôn ngữ 6 thanh điệu mê hoặc